những bức ảnh đẹp về đôi quang gánh

Cho đến bây giờ khi đã lớn rồi tôi vẫn nhớ mãi cái cảm giác thú vị lúc còn nhỏ được má đặt vào thúng và quẩy đi

Hôm nay bất chợt gặp đâu đó hình ảnh đôi quang gánh

Những kí ức xưa chợt trở về …

……….

Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu
Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm
Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn
Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi.

…………(trích bài thơ Mẹ)…..

dấu đời in mãi một đường cong
áo aó cơm cơm quả nhọc lòng
vẽ chữ đơì thường trên cát nóng
ngoằn ngèo vệt tối sáng mông lung
vô tình gió vẫn đùa cùng cát
nặng trĩu vai gầy gánh tha nhân

….(trích bài thơ Dấu đời)….

mạ tần tảo nơi miền trung nghèo khổ

đất miền trugn khô khốc ngọn gió lào

đôi quang gánh suốt Đông hà, Cam lộ

vất vả một đời khó nhọc để nuôi con

……(trích bài thơ Mạ )……..

….Với đôi gánh hàng rong nuôi lớn đời tôi từng ngày
Khắc ghi mãi vào tim không phút nào quên
Có đôi gánh hàng rong tôi bước vào trong cuộc đời
Tiếng ru thuở còn trong nôi là tiếng rao nuôi lớn đời tôi
……..(lời bài hát gánh hàng rong)….


………………………………………………….

 

Ước Gì Con Hóa Làm Mây

Mai Hà Uyên

5 tuổi. Con ngồi lọt thỏm trong một bên quang gánh của mẹ, miệng líu lo: “Gánh gánh gồng gồng. Gánh sông gánh núi. Gánh củi gánh cành…”. Mẹ khe khẽ trở vai. Con hồn nhiên thúc vào quang gánh:“Mẹ, nhanh lên mẹ”.

10 tuổi. Con lon ton chạy theo mẹ ra đồng. Mẹ sợ con vấp nên phải đi nhanh, đuổi theo con. Đôi quanh gánh chòng chành, chòng chành…

…………..

15 tuổi. Con bắt đầu biết thư­ơng mẹ. Biết ghé thử đôi vai con gái gánh giùm mẹ đôi quang gánh. Để tối về mẹ xuýt xoa bóp vai con bằng r­ượu thuốc. Lần đầu tiên con biết đôi quang gánh của mẹ nặng đến thế.

20 tuổi. Con đi học xa và hình ảnh đầu tiên đập vào mắt con khi con trở về là dáng mẹ với đôi quang gánh nặng trĩu hai vai trên con đ­ường bỏng rát nắng vàng.

Chợt thót lòng. Bao năm rôì mà mẹ vẫn thế. Vẫn gánh nặng hai vai…

Vẳng lại trong con là câu hát ngày thơ ấu: “­Ước gì em hoá làm mây. Em che cho mẹ cả ngày bóng râm”. Con cũng chỉ ­ước là một bóng mây bé nhỏ, dịu dàng che cho mẹ

một khoảng trời bình yên thôi. Mẹ ơi!


 

About these ads

Một phản hồi

  1. Mình cũng không nhớ lắm cảm giác được ngồi trong đôi gánh do ngoại gánh đi mỗi khi tan chợ về, vì lúc đó mình còn quá nhỏ. Nhưng mỗi lần nhìn đôi quang gánh một lúc bất chợt nào đó bỗng thấy mình cũng vui vui, tuổi thơ với đôi quang gánh nặng trĩu nhưng cũng nặng tình yêu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: